triết gia
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Nhà triết học: Người nghiên cứu, tư duy và xây dựng hệ thống lý luận về các vấn đề cơ bản của tồn tại, kiến thức, giá trị, lý trí, tâm trí và ngôn ngữ.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Aristotle là một triết gia vĩ đại của Hy Lạp cổ đại.
- Các tác phẩm của triết gia này vẫn còn ảnh hưởng sâu sắc đến ngày nay.
- Cô ấy mong muốn trở thành một triết gia để tìm hiểu về ý nghĩa cuộc sống.
Các cách sử dụng nâng cao
"tư tưởng của triết gia": chỉ hệ thống quan điểm, học thuyết do một nhà triết học xây dựng.
- Tư tưởng của triết gia này đề cao tự do cá nhân.
"được mệnh danh là triết gia": được công nhận hoặc gọi với danh hiệu nhà triết học.
- Ông được mệnh danh là triết gia của nền giáo dục hiện đại.
Biến thể và từ gần giống
Triết học (danh từ): môn học, ngành nghiên cứu về các vấn đề triết học.
- Anh ấy đang theo học ngành triết học.
Triết lý (danh từ): quan điểm, tư tưởng có tính chất triết học; bài học sâu sắc rút ra từ đời sống.
- Câu chuyện ẩn chứa một triết lý sống giản dị.
Từ đồng nghĩa
- Nhà triết học: Từ đồng nghĩa trực tiếp, cùng chỉ một đối tượng.
Các cụm từ liên quan
- Trường phái triết gia: chỉ một nhóm các nhà triết học có chung hệ tư tưởng hoặc phương pháp luận.
- Nhóm triết gia này thuộc trường phái hiện sinh.
Thành ngữ liên quan
- Sống như một triết gia: cách sống giản dị, trầm tư, suy ngẫm về các vấn đề của cuộc sống.
- Sau khi về hưu, ông cụ sống như một triết gia trong ngôi nhà nhỏ ven rừng.
- d. Nhà triết học.